Tình hình là sau những ngày Tết đầy ẩy đồ ăn thức uống hấp dẫn bo-đì của tui có phần phát triển theo chiều ngang. Chiều nay không biết trời xui đất khiến thế nào mà tui nổi hứng đi tập thể dục. Về nhà sau một buổi long trong trong thành phố, tui lui cui lục nào là xe đạp, nào là banh, nào là giầy ra để đi tập thể dục. Dắt chiếc xe đạp ra, hai cái bánh nó xẹp lép con tép chắc cũng lâu, cả trái banh bóng rổ cũng thế, chỉ được đôi giày là sạch đẹp láng cón 100% chưa dùng được mua từ một dự án “quyết tâm đai-ẹt” trước đó. Giày giớ chỉnh tề, tui lôi xe đạp và cả trái banh ra bơm nhưng xui là phải thay một cái ruột do để xẹp quá lâu, sau đó thì hì hụt đạp xe đến trung tâm thể dục thể thao gần nhà, nơi mà tui định đến làm vài cú dunk rổ như Micheal Jordan của Chicago Bull.
Gửi xe vào bãi, tui tà tà đến sân bóng rổ của trung tâm. Buổi chiều cả trung đông người đến tập, tui đi xuyên qua nhà thi đấu có sân cầu lông, rồi ngang qua sân cỏ nhân tạo cho bóng đá, lướt qua phòng tập thể hình rồi đến cái sân bóng rổ. Sở dĩ tui chơi bóng rổ bởi vì tính đến hiện tại đây là môn tui có thể chơi cả một mình lẫn với bất kì ai giống tui vác xác đến sân bóng rổ này.
Tui chơi môn này từ năm lớp 11 ở trung học, lúc đó bóng rổ chưa phổ biến ở Việt Nam, chính xác là chỉ phổ biến trong những cộng động người Hoa hay trong các trường học có tính hợp tác quốc tế. Tui cũng ko nhớ là ai rủ rê mình chơi môn này, chỉ biết là lúc đó tối tối hay chạy đến chùa Ông, một ngôi chùa của người Hoa, ở gần nhà, ở đó có sân bóng rổ và có cả đội tuyển hạng B tập tành rất hoành tráng. Sau đó bộ môn thể dục của trường muốn đưa môn này vào dạy và thế là tui mặc nhiên trở thành một trong những thành viên đầu tiên của đội bóng rổ trường.
Những ngày đầu tiên đội bóng rổ tập phải nói là rất loi nhoi. Những đội môn khác nhìn cái đám tập cái môn này mà không biết tụi nó làm gì chẳng như bình thường. Sau đó vì quyết tâm hình thành một đội bóng rổ học sinh cho quận để thi đấu hội khỏe Phù Đổng của thành phố nên thầy phụ trách thuê cả huấn luyện viên là sinh viên Đại học Thể dục thể thao đến huấn luyện. Tụi tui được huấn luyện khá bài bản và có phần cấp tốc để kịp tham dự hội thi. Sau hơn 1 tháng, đội tui được “mang chuông đi đánh xứ người”, bốc thăm cùng bảng với đội quận 5, 11 và Phú Nhuận, trong đó có 1 đương kim vô địch năm trước và hai đội còn lại cũng được xếp vào hạt giống. Đến đây thì khỏi nói chắc mọi người cũng hiểu kết quả của lần thi đó, cả 3 trận đấu bảng, tụi tui chỉ ghi được… 2 điểm, 2 điểm duy nhất này được ghi từ đường chuyền của tui đến một đồng đội để ghi bàn. Nghĩa là, 2 trận kia tụi tui ko ghi được điểm nào, chắc là một trong những trận thi đấu bóng rổ hiếm có trên thế giới. Mặc dù, không còn gì có thể thảm hại hơn nữa nhưng tụi tui cũng ra về tự hào vì đội tuyển quận có cả người mới chạm được trái banh hơn tháng nhưng dám đánh Phù Đổng là oai rồi. Sau giải Phù Đổng tụi tui cũng tiếp tục tập và dần hình thành một sân chơi mới ở trường.
Thời điểm những năm 98-99 phim Hàn Quốc bắt đầu chen từng bước chân vào thị trường Việt Nam, nếu bạn cũng quan tâm chắc hẳn các bạn cũng đã từng xem qua Hoa Cúc Vàng, hay Anh Em Nhà Bác Sĩ hay đại loại mấy phim sướt mướt kiểu đó. Tui muốn nói về cái phim mà nó ảnh hưởng đến bộ môn bóng rổ của tụi tui, mà đúng hơn nó ảnh hưởng đến cả ngành bóng rổ của nước nhà. Đó là phim Ước Mơ Vương Tới Một Ngôi Sao với câu chuyện kể về các cầu thủ bóng rổ, rồi cuộc tình tay ba tay tư, nhà nghèo vượt khó đúng như mô-típ của Hàn. Tui không ngờ là kết quả của phim ảnh hưởng ghê gớm thế, lúc trước sân bóng rổ chỉ vài thằng đực rựa, vậy mà sau cái phim, ùn ùn các nhi phụ lão ấu kéo tới tập. Nhà nhà mua banh, người người mua banh, các học sinh trong trường đua nhau đăng kí vào đội bóng rổ, nào nam nào nữ, nào lớp trên đến lớp dưới, cả những người ở trường khác vì không có sân. Đội tụi tui giống như trúng đậm một mùa tôm tươi, các em gái lớp dưới đến xin tụi tui chỉ chơi bóng rổ, chỉ cách ném, cách 2 bước lên rổ, và tất nhiên khi nhu cầu tăng cao thì ắt giá sẽ được đẩy lên nhằm tối ưu “thặng dư thương mại”. Tụi tui tha hồ quơ tay múa chân, huyên thuyên luật này lệ nọ trước cả đám con gái lớp dưới miệng thì cứ há hốc chẳng hiểu mô tê gì. Mỗi thằng trong đội bóng tụi tui bắt đầu làm giá và dường như thằng nào cũng tự xí ra vài em xinh xinh để “anh dạy em riêng cho nó hiệu quả”, tất nhiên là chỉ tập bóng rổ thôi!!
Rồi phong trào chơi bóng rổ trở nên mạnh mẽ và dần thành một môn thể thao quen thuộc của thành phố hay của riêng trường tụi tui. Đội bóng của tụi tui có nhiều người đến hơn, tập tành cũng bài bản hơn và anh em trong đội thân thiết hơn. Kết quả của giải Phù Đổng năm sau đó không tệ và đội tụi tui cũng có chút mặt mày đối với ngành thể thao của quận. Vào đại học thì tui không tham gia tập thường xuyên với đội nữa, chỉ là chơi cho ra mồ hôi mỗi buổi chiều và cho thỏa ý thích.
Phải nói gần cả mấy năm tui mới xỏ giày và cầm banh vào sân bóng như chiều nay, một là ra trường đi làm cứ túi bụi với việc này việc nọ, hẹn này hò kia, cơ thể theo đó mà phì ra, sức dẻo dai không còn như xưa, mới vài vòng sân đã hụt hơi. Hai là ảnh hưởng chấn thương ở khớp cổ chân và đầu gối vẫn còn và dẫn đến việc chạy nhảy không còn phà phà như xưa. Chiều nay trung tâm đông nghịt người và có đầy đủ các thể loại, từ bóng đá, cầu lông, võ thuật đến thể dục nhịp điệu, thể dục thể hình. Thời tiết sau Tết ở Sài Gòn có phần khá mát mẻ nên mọi người ra sân tập nhiều hơn. Chơi được một lúc, tui và mấy người chơi chung phải nhường một khoản sân cho đội Teakwondo tập, rồi đến võ cổ truyền, đến Vovinam và cuối cùng tụi tui chỉ còn được mỗi cái cột rổ với khoản nhỏ để ném. Tui cũng chạy tới lui, dằn bóng, tranh bóng và ném, cũng thử làm lại vài cú lên rổ, vài cú ném “xám phánh” (3 điểm) nhưng có vẻ lực bất tòng tâm, chính xác là động tác không còn đẹp như xưa nữa. Chơi mệt, tui đến ngồi ở ghế đá, giải khát bằng chai Revise và bắt đầu quan sát mọi người tập thể dục thể thao, ai cũng hăng say và phấn khởi với môn mình đang chơi. Gió thổi nhẹ, trời xám xịt tối, đèn bắt đầu bật sáng, tui ngồi hít thở khí trời như muốn thay thế cho cái không khí ngột ngạt máy lạnh trong văn phòng mỗi ngày làm việc. Tui cảm thấy yên bình và thanh thản trước khung cảnh thể dục thể thao này. Không biết “dự án” bóng rổ này của tui sẽ được mấy ngày nhưng dù sao chạy nhảy ra mồ hôi giúp tui giải được stress, tinh thần thoải mái và yêu đời hơn.
Đến đây thì tui thấy mình cũng rảnh thiệt, tự nhiên chơi thể thao xong ngồi kể lể này nọ trên đây, và chắc bạn còn rảnh hơn tui khi chịu khó đọc tới cuối bài này (hehe). Dù sao đi nữa thì nếu đã lâu rồi chưa ra mồ hôi thì bạn cũng nên bắt chước tui xách giày đến sân bóng đi, biết đâu tui cũng sẽ rảnh ngồi đọc lại một câu chuyện gì đó của bạn thì sao!!

























